Gia đình tôi

Tuesday, November 21, 2006

Miền quê 30 năm trước

Hic, trước đây mỗi lần nói "Nhà em có 4 chị em gái" thì mọi người cười tôi nói "Ồ, cụ Cố", còn bây giờ mỗi khi tôi nói "Nhà em có 4 chị em gái" thì mọi người lại vui đùa "Tứ nữ bất bần"... Tôi chẳng biết thực hư ra sao, nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc bên 2 người chị gái dịu dàng và 1 đứa em Út đầy bướng bỉnh.

Tuổi thơ của chúng tôi trôi qua với những trò chơi đánh khăng đánh đáo, trốn tìm, thả diều, đánh bi như bất cứ những đứa trẻ nào khác của thời kỳ bao cấp. Chỉ có điều tôi tự nhận thấy chúng tôi sạch sẽ và gọn gàng hơn những đứa trẻ khác thì phải, hic. Gian nhà nhỏ của chúng tôi thông với ngôi nhà thờ họ. Vì Bố tôi là trưởng họ, mà cũng vì mảnh đất đất sau này được chứng minh là của gia đình chúng tôi mà nhà thờ họ đặt trên mảnh đất đó. Chúng tôi không biết lễ bái trong nhà thờ, nhưng chúng tôi biết được những điều linh thiêng sau khi bà hoặc Bố, Mẹ cắm nén nhang và cầu khấn cho tất cả chúng tôi.

Ngày đó nhà tôi đẹp lắm, có thể được coi là đẹp nhất khu vực đó. Một ngôi nhà gạch ngói mũi có mái bằng mà bà nội thường cõng từng chị em chúng tôi lên hóng mát (nhớ bà quá bà ơi) trong khi những nhà khác chỉ là nhà tranh vách nứa. Trước cửa nhà là một giàn hoa thiên lý mà bà có thể hái để thắp hương và Mẹ có thể hái lá để luộc ăn. Cửa ra vào là khóm hoa hồng trông rất đẹp. Cách chiếc sân được rải xi măng bóng loáng mà chị em tôi thường dùng mo cau để kéo nhau đi khắp sân là cây đào và trứng gà để ăn quả. Cây hoa mẫu đơn phía bên trái nhà luôn rực đỏ để bà hái thắp hương. Ngự ngay trước cổng bên tay phải là cây mít cổ thụ quả sai trĩu và rất ngon. Hàng cây xoan cao vút chạy dọc theo đường sân và nằm cạnh đó là bể nước mà chị Đảm đã từng bị ngã nhào, lăn tròn trong chiếc bể... Đó là những gì mà tôi nhớ lại cách đây gần 30 năm rồi.

Giờ đây mọi thứ đã đổi thay. Tất cả những gì còn lại chỉ là nền móng ngôi nhà thờ cổ và cây mít chứng kiến mọi cảnh tượng diễn ra trong gia đình tôi, trong dòng họ tôi. Còn đâu những giàn thiên lý, những khóm hoa hồng, những bụi mẫu đơn, hàng cây xoan với những chùm hoa màu tím, những cành đào sai trĩu quả... Thay vào đó là những hàng nhãn thiều cho quả mọng nước mà tôi mới chỉ có 1 lần được hái quả vào cuối vụ. Tôi không muốn tất cả diễn ra như thế, nhưng biết làm sao được khi mọi thứ đã thay đổi hết thật rồi ???

Thursday, October 05, 2006

Những niềm vui nhỏ

Bí quyết của hạnh phúc cũng chính là biết đón nhận những niềm vui nhỏ trong cuộc sống mỗi ngày. Có những ngày tù đày, chúng ta mới thấy được giá trị của hai chữ tự do. Có sống xa gia đình, chúng ta mới nhung nhớ những ngày sống bên những người thân. Có những lúc nằm quằn quại trên giường bệnh, chúng ta mới thấy được giá trị của sức khỏe... Cuộc sống của chúng ta tràn ngập những niềm vui nhỏ mà chỉ khi nào mất đi, chúng ta mới cảm thấy luyến tiếc.

Friday, September 08, 2006

Thu xứ người lạnh lắm Mẹ ơi

Mẹ ơi, mùa Thu đã về trên đất xứ người. Cái lạnh đã dần ngấm vào con vào mỗi buổi sớm khi con thức dậy. Con nhớ mùa Thu này của gần 30 năm về trước Mẹ đã sinh con, và cũng vào mùa Thu này của hơn 30 năm sau, em bé của con lại sắp trào đời. Tạo hoá cho những đứa con gặp những người Mẹ phải không Mẹ...

Cứ mỗi lần trời trở lạnh thế này, con lại nhớ tới gia đình mình, nhớ tới tà áo phong phanh của Mẹ ôm ấp và ủ chúng con vào lòng khi chúng con còn nhỏ. Con nhớ ngày đó Mẹ cũng chỉ có vài chiếc áo mỏng để bước lên bục giảng. Con còn nhỏ lắm nhưng vẫn nhớ dáng Mẹ gầy gò còng lưng trên chiếc xe đạp Thống Nhất, băng qua con đường nhỏ ngoằn ngoèo quê mình để đến trường vào mỗi buổi sớm. 4 đứa con nhỏ như đàn chim non cứ ngửa cổ ngắm Mẹ mỗi khi Thu về- Đông tới và rúc vào người Mẹ. Bàn tay Mẹ và bờ vai Mẹ gầy guộc nhưng quá đỗi thân thương vuốt ve và che chở chúng con. Chúng con thường ra tận cổng đón Mẹ để dành lấy phần ai sẽ là người được nhận gói kẹo lạc, kẹo chứng chim... từ tay Mẹ. Có bài viết thế này về Mẹ mà con rất thích Mẹ ạ:

Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế:

- Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này?

Thượng Đế đáp:

- Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo.

Đứa bé lại nài nì:

- Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ?

Thượng Đế đáp:

- Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc.

Đứa bé lại hỏi:

- Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến?

Thượng Đế trả lời:

- Thiên thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng, thiên thần của con sẽ dạy con biết nói.

- Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con?

- Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của người.

- Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa.

- Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với Ta dù rằng Ta luôn cận kề con.

Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngâp tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế:

- Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần hộ mạng của con.

- Tên của người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là "Mẹ".


Có lẽ đúng là như vậy Mẹ nhỉ...

Tôi nhớ nhà

Tôi nhớ nhà quá...

Tôi nhớ Bà nội tội, nhớ Mẹ tôi, Bố tôi, chị Lan Anh, chị Đảm, em Huân, anh Sơn, anh Tuấn, cu Tin, Nhím, Tôm. Tôi nhớ cả anh Ky, thằng Giôn, con mèo bé nữa... Tôi chỉ muốn về nhà ngay một lúc thôi rồi lại đi. Tôi nhớ cảnh cu Tin quay mặt vào tường và la lên "Mẹ Hoài ơi, con nhớ Mẹ", rồi cái Nhím gọi bập bõm "Hoài ơi", và cả cái mắt tròn như bi của Tôm nữa chứ. Giá mà bây giờ được quây quần bên mọi người trong gia đình thì vui biết mấy...