Thu xứ người lạnh lắm Mẹ ơi
Mẹ ơi, mùa Thu đã về trên đất xứ người. Cái lạnh đã dần ngấm vào con vào mỗi buổi sớm khi con thức dậy. Con nhớ mùa Thu này của gần 30 năm về trước Mẹ đã sinh con, và cũng vào mùa Thu này của hơn 30 năm sau, em bé của con lại sắp trào đời. Tạo hoá cho những đứa con gặp những người Mẹ phải không Mẹ...
Cứ mỗi lần trời trở lạnh thế này, con lại nhớ tới gia đình mình, nhớ tới tà áo phong phanh của Mẹ ôm ấp và ủ chúng con vào lòng khi chúng con còn nhỏ. Con nhớ ngày đó Mẹ cũng chỉ có vài chiếc áo mỏng để bước lên bục giảng. Con còn nhỏ lắm nhưng vẫn nhớ dáng Mẹ gầy gò còng lưng trên chiếc xe đạp Thống Nhất, băng qua con đường nhỏ ngoằn ngoèo quê mình để đến trường vào mỗi buổi sớm. 4 đứa con nhỏ như đàn chim non cứ ngửa cổ ngắm Mẹ mỗi khi Thu về- Đông tới và rúc vào người Mẹ. Bàn tay Mẹ và bờ vai Mẹ gầy guộc nhưng quá đỗi thân thương vuốt ve và che chở chúng con. Chúng con thường ra tận cổng đón Mẹ để dành lấy phần ai sẽ là người được nhận gói kẹo lạc, kẹo chứng chim... từ tay Mẹ. Có bài viết thế này về Mẹ mà con rất thích Mẹ ạ:
Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế:
- Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này?
Thượng Đế đáp:
- Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo.
Đứa bé lại nài nì:
- Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ?
Thượng Đế đáp:
- Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc.
Đứa bé lại hỏi:
- Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến?
Thượng Đế trả lời:
- Thiên thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng, thiên thần của con sẽ dạy con biết nói.
- Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con?
- Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của người.
- Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa.
- Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với Ta dù rằng Ta luôn cận kề con.
Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngâp tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế:
- Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần hộ mạng của con.
- Tên của người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là "Mẹ".
Có lẽ đúng là như vậy Mẹ nhỉ...
Cứ mỗi lần trời trở lạnh thế này, con lại nhớ tới gia đình mình, nhớ tới tà áo phong phanh của Mẹ ôm ấp và ủ chúng con vào lòng khi chúng con còn nhỏ. Con nhớ ngày đó Mẹ cũng chỉ có vài chiếc áo mỏng để bước lên bục giảng. Con còn nhỏ lắm nhưng vẫn nhớ dáng Mẹ gầy gò còng lưng trên chiếc xe đạp Thống Nhất, băng qua con đường nhỏ ngoằn ngoèo quê mình để đến trường vào mỗi buổi sớm. 4 đứa con nhỏ như đàn chim non cứ ngửa cổ ngắm Mẹ mỗi khi Thu về- Đông tới và rúc vào người Mẹ. Bàn tay Mẹ và bờ vai Mẹ gầy guộc nhưng quá đỗi thân thương vuốt ve và che chở chúng con. Chúng con thường ra tận cổng đón Mẹ để dành lấy phần ai sẽ là người được nhận gói kẹo lạc, kẹo chứng chim... từ tay Mẹ. Có bài viết thế này về Mẹ mà con rất thích Mẹ ạ:
Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế:
- Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này?
Thượng Đế đáp:
- Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo.
Đứa bé lại nài nì:
- Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ?
Thượng Đế đáp:
- Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc.
Đứa bé lại hỏi:
- Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến?
Thượng Đế trả lời:
- Thiên thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng, thiên thần của con sẽ dạy con biết nói.
- Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con?
- Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của người.
- Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa.
- Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với Ta dù rằng Ta luôn cận kề con.
Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngâp tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế:
- Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần hộ mạng của con.
- Tên của người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là "Mẹ".
Có lẽ đúng là như vậy Mẹ nhỉ...
